DUONG THANH TRÚC ĐẠI DIỆN GIỚI TRẺ PHẬT GIÁO HÒA HẢO PHÁT BIỂU NGÀY ĐẢN SANH 106 CỦA ĐỨC HUỲNH GIÁO CHỦ 2026

Duong Thanh Trúc và mẹ là Cao Tú Linh trong buổi lễ Đản Sanh Đức Thầy tại hội quán
Phật Giáo Hòa Hảo miền nam California
Nhằm trẻ trung hóa sinh hoạt của Ban Trị Sự PGHH Miền Nam California năm 2026. Chúng tôi xin trân trọng giới thiệu cô DƯƠNG THANH TRÚC, một tín đồ PGHH trẻ được sinh ra nơi xứ người mà tâm hồn gắn bó với với quê cha đất tổ.
Cô là cháu cố của đệ tử Đức Thầy là đồng đạo CHUNG BÁ KHÁNH ở Bạc Liêu. Vào năm 1943, bà Chung bá Khánh bị bịnh nặng sắp mổ tại nhà thương Saint Paul, Saigon, Đức Thầy hay tin đã gởi cho Bà một trái cam và bà ăn vào đã khỏi bịnh nên không phải mổ trước sự ngạc nhiên của vị bác sĩ người Pháp lúc bấy giờ.
Cô DƯƠNG THANH TRÚC, tốt nghiệp cao học về Y Tế Cộng đồng tại đại học Berkeley và hiện làm Trưởng Phòng Vận hành, Phát Triển và Tương Tác cộng đồng của cơ quan BRAIDED WISDOM tại San Francisco. Cô vừa hoàn thành chuyến đi về Việt Nam để tìm lại cội nguồn tại Bạc Liêu và cô đã viếng thăm làng Hòa Hảo, viếng Tổ Đình và chùa An Hòa Tự.
Kính mời quý vị nghe những lời chân tình của giới trẻ PGHH.
VIETNAMESE VERSION
Con xin được bắt đầu bài chia sẻ này bằng một lời cầu nguyện tri ân.
Con xin tri ân Trời Đất đã nuôi dưỡng và ban cho chúng con sự sống dồi dào.
Xin tri ân ông bà tổ tiên đã luôn che chở và dẫn dắt con bằng trí tuệ và tình thương.
Con xin tri ân Ba Má vì tình yêu và những hy sinh lớn lao đã cho con được làm người.
Xin tri ân quý thầy cô và các bậc thiện tri thức đã soi đường chỉ lối cho con trên hành trình tu học và phụng sự.
Con xin tri ân Phật Bà Quan Thế Âm, người mẹ đầu tiên của con, đã ủ ấp con bằng lòng từ bi vô lượng từ khi con còn thơ bé.
Con cũng xin chân thành cảm ơn Cô Mai và Chú Tài đã mời con có cơ hội được chia sẻ những suy niệm hôm nay. Xin tri ân cộng đồng Phật Giáo Hòa Hảo và cộng đồng Cao Đài đã mở rộng vòng tay đón tiếp con.
Vào cuối tháng Mười vừa qua, con đã nghe được một tiếng gọi thiêng liêng từ tổ tiên mà con không thể làm ngơ.
Cụ thể là từ bà cố của con, bà Cao Thoại Kiết, người từng là Cửu Nương dưới sự dẫn dắt của Đức Phật Mẫu trong đạo Cao Đài. Anh ruột của bà là ông Cao Triều Hưng, chính là ông cố của con. Con cũng được ông cố Chung Bá Khánh gọi về, người đã tận tụy phụng sự và đồng hành cùng Đức Thầy Giáo Chủ.
Các vị đã gọi con trở về với quê hương, với đất và nước tổ tiên, để con có thể tìm hiểu và nhận biết cội nguồn tâm linh của chính mình. Trong nhiều năm qua, hành trình của con gắn liền với việc chữa lành những chấn thương do chiến tranh để lại – đặc biệt là nỗi đứt gãy khỏi cội rễ: đất đai, văn hóa, ngôn ngữ và dòng truyền thừa tâm linh.
Dù con sinh ra tại nước Mỹ, thân và tâm con vẫn mang dấu ấn của chiến tranh, của kiếp tị nạn, của sự buộc phải hòa nhập và sinh tồn nơi đất lạ để tìm kiếm sự chữa lành và cảm giác thuộc về. Khi lớn lên, chiến tranh và hành trình của gia đình con hiếm khi được nhắc đến. Con ôm trọn sự cảm thông sâu sắc cho sự im lặng ấy, bởi con hiểu nỗi đau và mất mát khi đó là vô cùng lớn. Và chính trong khoảng lặng ấy, con đã tự bước đi trên con đường tìm hiểu và thấu hiểu của riêng mình.
Với tâm nguyện tìm về cội nguồn tâm linh, con luôn cảm nhận được sự dẫn dắt của tổ tiên trên từng bước chân. Trong gia đình con, có hai dòng truyền thừa tâm linh: Phật Giáo Hòa Hảo và Cao Đài. Mỗi truyền thống đều mang bản sắc riêng và đều được khai sinh trên mảnh đất Việt Nam.
Cả hai đều lấy Phật giáo làm nền tảng quan trọng. Cả hai đều trao truyền những phương pháp thực tiễn và thiện xảo để sống đời lành mạnh hơn. Cả hai đều đặt trọng tâm vào lòng nhân ái và sự nâng đỡ những người bị áp bức, kém may mắn. Và cả hai đều đã thể hiện lòng can đảm chính trị trong việc chống lại sự đô hộ và đàn áp ngoại bang.
Khi con dần học hỏi về lịch sử, giá trị và pháp tu của hai truyền thống này, con cảm nhận được sự thấu hiểu sâu sắc hơn về chính mình và về sứ mệnh thiêng liêng của con trong cuộc đời. Qua chuyến thăm gần đây đến những địa điểm linh thiêng này, mọi điều về cách con đã sống cuộc đời mình - niềm tin, giá trị, những điều con quan tâm - bỗng trở nên rõ ràng và ý nghĩa hơn bao giờ hết.
Con may mắn có được nhân duyên thù thắng khi được viếng thăm thánh địa Phật Giáo Hòa Hảo, trường đại học mới xây dựng, cũng như làng quê và ngôi nhà nơi Đức Thầy sinh ra và lớn lên. Con được đến đảnh lễ phần mộ song thân của Ngài, được chạm tay vào bia mộ, được gặp hậu duệ của Ngài nay đã hơn chín mươi tuổi. Con cũng được viếng chùa Tây An – nơi an táng Phật Thầy Tây An và là khu tưởng niệm Bửu Sơn Kỳ Hương.
Khi đứng trong ngôi nhà của Đức Thầy, con hình dung ra ông cố Chung Bá Khánh của con từng hiện diện nơi ấy, làm việc và phụng sự cho bá tánh. Con vô cùng xúc động khi tưởng nhớ đến ông, và nhớ rằng ông đã hy sinh mạng sống vì niềm tin và vai trò lãnh đạo tâm linh của mình. Bà ngoại con, Bà Chung Tố Lan đã mất cha khi còn quá sớm, và ảnh hưởng của sự mất mát ấy vẫn còn vang vọng trong dòng tộc. Ông cố đã gọi con trở về để góp phần chữa lành sự đứt gãy do cái chết đột ngột của ông gây ra. Con trở về Việt Nam để thưa với ông rằng gia đình ta vẫn luôn ghi nhớ, tôn kính và tri ân cuộc đời cùng lý tưởng mà ông đã sống và hy sinh.
Trên mảnh đất tổ tiên, con được sum họp cùng bà con, lắng nghe những câu chuyện xưa, thắp nhang cúng dường, chạm tay vào bia mộ của các bậc ông bà sơ, ngồi thiền cùng các ngài và cầu nguyện với Trời Đất. Những thực hành sâu sắc ấy giúp con nhận ra rõ hơn những gì đã bị mất mát qua chiến tranh và ly tán: văn hóa, nghi lễ, ngôn ngữ và mối dây liên kết với tổ tiên. Việc kết nối lại với cội nguồn tâm linh và tổ tiên đã nuôi dưỡng trong con lòng từ bi sâu sắc hơn và sự an bình nội tâm cho gia đình con ở khắp nơi trong cộng đồng hải ngoại, cũng như cho những người thân vẫn còn ở lại Việt Nam. Không ai có thể hoàn toàn lý giải vì sao có người ra đi và có người ở lại. Dù lựa chọn con đường nào, tất cả đều đã chịu nhiều đau khổ, và dư chấn của chiến tranh vẫn còn cho đến hôm nay. Công việc của những người đang sống là tiếp tục chữa lành những vết thương xưa ấy, để các thế hệ hiện tại và tương lai có thể buông xả và thanh lọc những nghiệp duyên đã tạo nên khổ đau từ thuở ban đầu. Thực hành lòng biết ơn và tưởng nhớ tổ tiên một cách đơn sơ nhưng chân thành chính là cách giúp hàn gắn những gì đã vỡ, khơi dậy sự hòa hợp, chữa lành và trọn vẹn cho các thế hệ quá khứ, hiện tại và mai sau.
Nếu con được phép chia sẻ một điều với cả các bậc trưởng thượng và thế hệ trẻ trong cộng đồng, thì đó là: hãy thực tập mở rộng trái tim và tâm trí vượt qua ranh giới thế hệ; hãy buông xuống cái tôi được hình thành từ đau khổ và tổn thương; và hãy cho phép mình kết nối một cách chân thật, chia sẻ câu chuyện và góc nhìn, và lắng nghe nhau bằng cả tấm lòng. Trong thời gian ở Việt Nam, con đã trau dồi thêm vốn từ để có thể trò chuyện sâu sắc hơn với bà con ở Bạc Liêu. Con học được rằng “tâm linh” là đời sống tinh thần, và con nhận ra chữ “tâm” chính là cốt lõi – đặt trái tim làm trung tâm cho đời sống tâm linh của mình. Con tin rằng sự hiểu biết này là tinh yếu trong cả Phật Giáo Hòa Hảo và Cao Đài, và vì điều đó, con vô cùng tự hào khi được là hậu duệ của cả hai truyền thống.
Con biết ơn tất cả những người đã gìn giữ những lời dạy và truyền thống này. Con xin chân thành cảm ơn quý vị đã lắng nghe với tất cả sự thương mến hôm nay.
ENGLISH VERSION
I’d like to begin this reflection with a prayer of gratitude.
I express my gratitude to Sky Earth for nurturing and bestowing upon us abundant life. I express my gratitude to my ancestors for always protecting and guiding me with their wisdom and love. I express my gratitude to my parents for their love and great sacrifices that allowed me to become who I am. I express my gratitude to my teachers and wise mentors who have guided me on my journey of learning and service. I express my gratitude to Bodhisattva Quan Yin – my first mother – who embraced me with boundless compassion since my childhood.
I would also like to sincerely thank Ms. Mai and Mr. Tai for inviting me and giving me the opportunity to share my reflections today. I am grateful to the Hoa Hao Buddhist community and the Cao Dai community for their warm welcome.
At the end of October, I heard a sacred calling from my ancestors that I could not ignore. Specifically, it came from my great-grand aunt, Cao Thoại Kiết, who was known as the Ninth Celestial Maiden under the guidance of the Divine Holy Mother in the Cao Dai tradition. Her older brother, Cao Triều Hưng, was my great-grandfather. I also
received a calling from my great-grandfather Chung Bá Khánh, who devotedly served and worked alongside Đức Thầy Huynh Giáo Chủ.
They called me back to my ancestral lands and waters to discover and know my spiritual roots. For many years, my journey has been intertwined with healing the traumas left by war – especially the rupture from my roots: the land, the culture, the language, and the spiritual lineage. Although I was born in the United States, my body and soul still bear the marks of war, of the refugee experience, of the forced assimilation and survival in a foreign land, in search of healing and a sense of belonging. Growing up, the war and my family’s journey here were rarely spoken of. I hold deep compassion for that silence, knowing the grief was immense, and in its absence I learned to seek my own path toward understanding.
With a deep desire to connect with my spiritual roots, I have always felt the guidance of my ancestors in every step I take. In my family, there are two spiritual traditions: Hoa Hao Buddhism and Cao Daism. Each tradition has its own unique identity and both originated in Vietnam. Both take Buddhism as a fundamental foundation. Both transmit practical and skillful methods for living a healthier life. Both place emphasis on compassion and supporting the oppressed and less fortunate. And both have demonstrated political courage in resisting foreign colonization, domination and oppression.
As I gradually learned about the history, values, and practices of these traditions, I gained a deeper understanding of who I am and what my sacred purpose is in this world. Through my recent visit to these sacred places, everything about how I have lived my life — my beliefs, my values, what I care about — suddenly became clearer and more meaningful than ever before.
I had the auspicious opportunity to visit Phật Giáo Hòa Hảo temple, the newly built university, and the village and home where Đức Thầy was born and raised. I got to pay respects to his parents and touch their tomb stones. I got to meet his descendent who is more than 90 years old. I got to visit Tây An Temple which holds the grave of Phật Thầy Tây An and a memorial site for Bửu Sơn Kỳ Hương.
Standing in the house of Đức Thầy, I imagined my great-grandfather, Chung Bá Khánh, being present there, working and serving the people. I was deeply moved remembering him, and recalling that he sacrificed his life for his beliefs and his role as a spiritual leader. My grandmother lost her father at a very young age, and the impact of that loss still resonates within our family. My great-grandfather called me back to help heal the rift caused by his sudden death. I returned to Vietnam to tell him that our family will always remember, respect, and be grateful for the life he lived and the ideals he sacrificed for.
On my ancestral land, I was reunited with my relatives, listened to old stories, offered incense, touched the gravestones of my ancestors, meditated with them, and prayed to Sky Earth. These profound practices helped me realize more clearly what had been lost through war and separation: culture, rituals, language, and the connection to my ancestors. Reconnecting with my spiritual roots and ancestors has nurtured in me a deeper compassion and inner peace for my family scattered throughout the diaspora, as well as for those who remained in Vietnam. No one can fully explain why some left and others stayed. Regardless of the path chosen, all have suffered greatly, and the aftershocks of war continue to this day. The work of those who are living is to continue healing these old wounds, so that present and future generations can release and purify the karmic ties that created the suffering in the first place. Practicing gratitude and remembering our ancestors in a simple yet sincere way is how we can mend what has been broken, fostering harmony, healing, and wholeness for past, present, and future generations.
If I could share one thing with both the elders and the younger generation in the community, it would be this: practice opening your hearts and minds beyond generational boundaries; let go of the ego formed from suffering and trauma; and allow yourselves to connect authentically, share your stories and perspectives, and listen to each other with open hearts. During my time in Vietnam, I expanded my vocabulary so I could have deeper conversations with my relatives in Bạc Liêu. I learned that "spirituality" is about the inner life, and I realized that the word "heart" is at the core – placing the heart at the center of one's spiritual life. I believe this understanding is essential in both Hoa Hao Buddhism and Cao Dai, and because of this, I am incredibly proud to be a descendant of both traditions.
I am grateful for all those who keep these teachings and traditions alive. I sincerely thank you for listening with all your kindness.